Bản Độc Tấu Giữa Sự Hoà Tấu

Tôi là một người sống bằng những nguyên tắc sắt đá của lý trí. Với tôi, “Cảm xúc là nhất thời, hành động là suốt đời”. Tôi chọn nhìn thẳng vào thực tế, chọn cách “mặc kệ” những thứ nằm ngoài tầm tay để bảo vệ lấy sự tĩnh lặng cần thiết cho bản năng sinh tồn. Nhưng dạo gần đây, thế giới của tôi xuất hiện một khoảng trống lớn lao khi bà rời xa. Bà đã về thiên đàng, để lại tôi trong căn nhà này với những cảm xúc cứ đan xen lấy nhau: một chút vui vẻ gượng gạo, một chút cô đơn và cả sự chán chường đặc quánh.

Mọi người có thể thấy tôi tỉnh táo, nhưng họ không biết rằng trong tôi luôn có một vị “thuyền trưởng lý trí” chỉ làm việc part-time. Khi bóng tối đổ xuống và sự im lặng bắt đầu bủa vây, tôi để vị thuyền trưởng ấy đi ngủ. Đó là lúc tôi cầm cây Trumpet lên.

Tôi không chơi nhạc cho ai cả. Tôi viết cho chính mình. Tôi dồn hết hơi sức vào những nốt cao chót vót, những âm thanh rực cháy để xé toạc cái không gian yên tĩnh và cô đơn đang bủa vây căn nhà. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn là người đàn ông lý trí thường ngày. Tôi là âm thanh, là hơi thở, là sự bùng nổ của cảm xúc mà bình thường tôi luôn kìm nén.

Tiếng kèn của tôi không phải tiếng khóc, mà là sự phản kháng. Tôi trút toàn bộ nỗi nhớ, sự trống trải và cả những điều không thể nói thành lời vào bản nhạc ấy. Để rồi khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, tôi thấy mình nhẹ nhõm. Tâm trạng đã được gửi lại vào giai điệu, để lý trí khi thức giấc sau “ca ngủ” có thể tiếp tục dẫn dắt tôi bước tiếp.

Tôi vẫn đang từng ngày “update” chính mình, vẫn đang học cách mỉm cười khi đối diện với người lạ, và vẫn khao khát một ngày nào đó sẽ thổi lên một bản Jazz hoàn hảo nhất cho riêng mình. Có thể không ai hiểu được bản nhạc tôi viết, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Bởi vì chỉ cần tiếng Trumpet còn vang lên ở tone cao nhất ấy, tôi biết mình vẫn đang làm chủ được thế giới của chính mình.

(K&L)

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top